- 9-10h dậy ăn sáng mẹ nấu (cơm vịt)
- Rửa chén -> bể cái tô -> đứt tay T_T
- Dọn dẹp xong lên lầu lì xì ba mẹ zới thằng Bi. Ba thì nói tiền bạc ko có lì xì làm gì, mẹ thêm zô 1 câu "nó thả con tép bắt con tôm nè" thiệt hiểu ý mình wa' :">
- 2 đứa ngồi đánh bài cả buổi. Ăn 30k mà thấy tội nên trả lại hết. Đầu năm đầu tháng làm chiện tốt đi
- Giờ nằm phè phỡn coi tivi...
Mùng 1 Tết
Cuối năm
Mặc dù thích nhưng mỗi lần nghĩ đến thấy hơi mông lung. Biết chắc là nếu theo đến cùng sẽ thành công, tương lai xán lạn, blah blah... Muốn thành expert ở lĩnh vực mình đang làm nhưng lại không biết mình đang làm gì. Vì vậy mà vẫn luôn có cảm giác mình dậm chân tại chỗ. Hơn một năm mà chưa thấy đạt được gì nổi bật...
Lâu nay luôn băn khoăn giữa thoả mãn bản thân và làm chuyện có ích cho xã hội... Bởi, cứ đụng chuyện hay rảnh rỗi là suy nghĩ về châu Phi...
Thiệt sự không chắc mình muốn gì nữa...
Ác mộng!!!
Lẽ ra là đẹp lắm... thấy biết bay. Rồi cảnh như trong phim truyện thần thoại. Vậy mà thằng Long xuất hiện... đi tới đâu nó cũng dí theo mình. Nói chung đời mình đang đẹp cái bị nó ám suốt. Nhớ cảnh cuối là mình đang bay thấy nó dí mất thăng bằng rớt xuống hồ nước. Nó nhảy xuống bơi theo... may là khúc cuối lấy hết sức bay lên lại. Thiệt kinh khủng +___+
Happy 22
Halloween
Hôm wa nó với con mập gọi cũng zui. Không gặp mấy tháng mà nói chuyện vẫn như hồi đó. Nghĩ lại nhiều lúc buồn đời, giận tá lả, tuyệt giao với tùm lum người... rồi cũng từng có lúc không muốn gặp tụi này nữa... vậy mà xáp lại tụi nó đối xử với mình cũng không khác gì...
Thấy vui vui. Không biết có được như vậy wài không :-<
Bellingham, WA
Bữa nay đi casino, 2 đứa hí hửng lái xa hơn nửa tiếng. Tới nơi bảo vệ chặng lại nói ID hết hạn hông được vô. Mà rõ ràng mình hơn 21t rành rành cũng hông ăn thua gì :( Lủi thủi đi về. Chưa hết nha, con Hà kiu chờ đi wc, cha đó còn đuổi ra thẳng cửa, đứng ở trong chờ ko cho luôn. Thiệt khốn nạn wá mà =.=
đi tới đi lui
Năm nay đường đi lại sao lận đận wa'. Rồi hình như ra đường ko coi ngày nên xui đủ chuyện.
Xin visa rớt lên rớt xuống, tưởng xong là êm xuôi.
Đi NY thì trục trặc rồi ko enjoy được gì nên về sớm.
Kì này quyết tâm đi Vegas sống sa đoạ mấy bữa mà cũng ko yên huhu
Bữa đăng kí account bên Expedia, nó hỏi tên mà lúc đó quáng gà ghi First name - First name thay vì First name - Last name =.= Thành ra lúc mua vé nó auto fill một loạt 3 cái. May là hôm sau buồn tình ngồi ngó lại, phải lật đật gọi điện hết cả tiếng chờ chỉnh sửa. Cuối cùng phải tới mỗi chuyến bay sớm hơn 3h để kịp xuất vé.
Sáng nay bay chuyến 6h, lục đục dậy lúc 2h, 3h khăn gói lên sân bay ngồi chực =.= Lên được máy bay tới Atlanta, hí hửng nghĩ zậy là xong.
Bà già nó! Ngồi chờ hơn 2 tiếng, chuẩn bị bay mới biết vé in sai cổng D5 chứ hông phải C1. Mà 2 cái cổng cách nhau cả cây số. Chạy tới nơi thấy bà kia đứng khóc là biết điềm dữ ròy. Mja cái tụi AirTran này kiu kiếm người complain trốn mất tiu. Ở đây mà có bán nhang là mua 1 bó đứng đốt cho tụi bây phá sản luôn :((
Giờ móc mỏ ngồi chờ 10 tiếng nữa. Thiệt đao khổ wa' mà :((
PS: bà kia mới chạy tới nói tối nay sân bay nó đổi lại nữa, "C1 chứ hông phải D5 đâu honey" +___+



