Executive assistant

Lúc đầu nghe nói làm trợ lí CEO có vẻ sung sướng, làm nhàn nhã, không áp lực, rồi vui nhất là màn sếp đi công tác bao nhiêu ngày là ở nhà bấy nhiêu ngày. Such a dream job!!

Theo sếp nói thì cái đó là định nghĩa của thư kí thôi, làm cho quen việc. Sau nửa năm thì chính thức được tin tưởng và bắt đầu bước vào chặn đường huấn luyện căng thẳng :-SS
Lúc nào cũng phải think ahead, đoán coi sếp cần gì, chưa dặn đã hiểu, mình có thói quen sai đâu wa'nh đó, giờ phải nắm hết công ty, hỏi là phải biết rõ.... rồi là tính hay quên, ai nhắc mới làm, giờ phải đi nhắc ngược lại ổng. Trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo coi còn sót gì hông. Bữa kia đang tắm sực nhớ mai ảnh có hẹn bác sĩ mà quên dặn, lật đật chạy ra nhắn tin.
Rồi nào là sinh nhật bạn mình mình không nhớ, giờ phải nhớ tên tuổi vợ con mấy ông bạn sếp. Riết không có thời gian riêng suy nghĩ lung tung như trước, tự nhiên thành second brain cho người khác chứa chấp linh tinh. Nhiều khi tự hỏi có phải đang sống cuộc sống của mình không?
được cái là ngày nào cũng học được cái mới, cách giao tiếp, xử lí tình huống. Sai gì là sếp chỉ ra liền, xong ngồi giảng giải cả tiếng. Nhờ vậy mới biết lâu nay mình thiếu sót nhiều thứ. Tóm lại là đây không còn là dream job như lúc đầu nữa, nhưng vẫn còn hứng thú vì mỗi ngày mỗi khác.

Giờ đầu óc hỗn tạp. Theo thì chắc chắn sẽ tiến xa hơn giờ, nhưng lại sợ fall in love zới nó, không dứt ra được, ổng cũng bắt đầu tin tưởng, truyền nghề, rồi expect mình. Thiệt nan giải :((

Chủ nhật, 8/5/2011

Tính ra cũng 6 tháng không đụng tới blog này. Nửa năm rồi chứ ít gì :(
Bữa nay nhận được email, sub: "Where are you? How are you doing?". Chả qua là có thói quen hay để mấy câu đó vô calendar, khoảng 6 tháng, 1 năm báo 1 lần để coi mình tiến triển ra sao, sống chết thế nào. Mà lần nào nhận mail, cũng bần thần, xao xuyến xong nghĩ chuyện tương lai quá khứ rồi buồn nhảm :(

1. Công việc:
Kể từ khi đi làm, thấy ngày nào cũng như nhau, chả còn gì thú vị. Sáng lên công ty pha cafe, lau desktop, check log, calendar, mail, follow up mấy cái project nhỏ nhỏ, rồi sếp sai đâu wa'nh đó.... coi vậy chứ mau hết ngày. Mà được cái là 6 tháng rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu chán việc. Chắc do được ở nhà nhiều hơn tới cty :"> Mặc dù vẫn thuộc dạng lông bông nhưng tính ra công việc ổn định, tới thời điểm này, chứ hông phải ba ngày nhảy 1 chỗ nữa :-S

2. Bạn bè:
đúng là không ai ở với mình suốt được. Bạn bè cũng đến rồi đi. Con Liên theo trai bỏ bạn, con Thanh đi tu. Có đứa thì coi như mình đánh mất... Còn mỗi Long hói, mà mình thấy nó quan tâm wa', tự đạp nó ra luôn. Xong! Again, khẳng định niềm tin một thời của mình là sai. Không có thứ gì gọi là soulmate đời đời kiếp kiếp hết.
Intense wa' rồi tới lúc thưa thớt lại nghĩ là nhạt dần. Tốt nhất là xã giao thôi, vài tuần rồi gặp, rồi mạnh ai nấy sống. Con người ai sinh ra mà không cô độc, phải học cách tự chơi mình mình.
Theo phương châm đó. Chia ra mỗi tháng đi chơi đều đặn với đám khùng, Shiro, N.A, còn lại mình tự xử :))
Dạo này, tự nhiên thân thân zới đứa kia. Bắt đầu cũng y chang hồi trước, rồi nó cũng giống nhiều thứ. Mới đầu hơi sợ, nghĩ bụng "Thấy mẹ rồi, sao đi đâu cũng đụng :(". Mà càng về sau, thấy nói chuyện cũng vui, có người mong ngóng, nên kệ bà luôn, tới đâu tới, giờ vui là chính.

3. Sự nghiệp:
Vẫn liên tục thay đổi. Mới đầu tính làm tạm thời để lấy kinh nghiệm xong bỏ hết wa châu Phi. Sau đó thấy làm trong Sheraton hưởng thụ sướng wa', đã có lúc nghĩ sẽ làm assistant luôn, rồi học thêm short course này nọ để ôm hết mấy mảng còn lại trong công ty. Vậy mà hôm thứ 6 đẹp trời nọ, đang ngủ cái giựt mình dậy lúc 8h (mà bình thường là 10h là sớm nhất :"), mở máy lên, gõ lọc cọc. Chỉ trong phút chốc mà nhận ra lâu nay mình muốn gì. Vẫn là con đường cũ mà nhiều người đã khuyên, nhưng bây giờ nhận thấy rõ ràng. Lần đầu tiên mình thấy được viễn cảnh 10 năm sắp tới...

Nói chung, tính đến hiện tại, nếu không bàn tới mấy vụ lên cơn thất thường, thì cảm thấy rất là viên mãn, có thể mỉm cười mỗi sáng thức dậy :) (trừ khi ngủ quên, đi làm trễ là chửi thề =.=)