Ngày đầu tiên trong tháng dậy sớm, háo hức đi làm đến độ đi sớm 20ph. Thấy vui, nhớ cách đây đúng 7 năm đi ngang qua Sheraton, mơ ước được làm ở đây. Giờ không chỉ làm mà ra vô lúc nào cũng được. Cũng lần đầu đi làm sau nhiều chỗ mà không thấy hụt hẫng khi bước vào bàn làm việc. Trước giờ nổi tiếng đãng trí, mà giờ làm assistant đi nhắc nhở người khác từng li từng tí. Lâu lâu boss nói câu gì phải ghi vô liền, thời gian nghĩ lung tung cũng không có. May là có assistant cũ train 2 ngày, tập trung phụ, mốt nó nghĩ không biết sống sót ra sao.
Chiều kể chuyện cho tụi con Sen với con mập nghe. Mình háo hức, tụi nó chỉ dè bỉu chắc cũng như những lần trước. Cũng tự ái, mà hơi băn khoăn. Biết đâu được…



0 comments:
Post a Comment