Thứ 3, 26/10/2010

Sáng đi phỏng vấn ở Standard Chartered. Mẹ mà nghe chắc khoái lắm, nghe đồn chị gì con của bạn ba làm lương mấy ngàn, rồi nào là đủ tiền đi Thụy Sĩ học tiếp. Mình thì chả ham, mà trường gửi CV rồi, người ta cũng gọi nên đi cho lịch sự. Nói là làm marketing mà mình mới hỏi về marketing lại lái qua chuyện như em biết xài máy in không, biết sắp xếp tài liệu không… nghe là biết việc luôn. Lúc đó cũng tỏ ngay thái độ không thích. Thế mà cũng gọi đi vòng 3. Thiệt lạ!

Về nhà chợp mắt tí xíu, Mai gọi đi vô Sheraton gặp boss nói chuyện. Lúc trước đã thích việc này rồi. Gặp boss xong chỉ muốn được nhận làm. Chưa có việc gì mong muốn nhiều như vậy, cả ngày hồi hộp chờ tối có kết quả… Ông này còn làm cho kịch tính hơnm tối đang đi ăn gọi nói chia buồn, lúc đó chỉ tim muốn rớt xuống bụng thì lại chuyển sang mặt hớn hở như trúng tuyển hoa hậu :))

Hôm nay đi tư vấn chả nói gì nhiều. Đầu óc trống rỗng, thấy đơ đơ ra. Học được bài tập ha hay. Chị nói nặng mà chỉ thấy bình thường, chắc bị đơ thiệt. Đến chiều về qua thì lại gặp 2 đứa đó. Không còn vương vấn gì tới nó, mà bạn nó thì cứ làm như đây sắp chạy tới giành nên làm mấy trò chướng mắt quá. Lúc này chỉ nghĩ đến chuyện trói cả hai lại quăng xuống biển hết!

0 comments: