Cảm giác hào hứng vẫn còn. Hôm nay ngày cuối train, từ đây hết người nhắc nhở ghi gì, làm gì. May sao sáng mai cả nhà boss đi Bangkok, giao cả office cho tự xử. Dặn xong việc thì về sớm nhưng cũng ở lại tới 7h để chắc chắn mình không quên gì. Vẫn tự hỏi mình thực sự thích việc này hay chỉ là cảm giác vui vì được thử cái mới? Nếu vậy thì sẽ kéo dài đến khi nào? Rồi cảm thấy mọi thứ đến sao dễ dàng quá. Có phải nhờ Mai bơm vô mới được nhận việc không? Giang bảo cứ coi như networking cũng là thế mạnh của mình đi. Vậy mà chưa dứt bỏ băn khoăn được.



0 comments:
Post a Comment